Phong cách kiến trúc đông dương (phần 3)

Ngay lúc bấy giờ ở các nước châu Âu cảm thấy mệt mỏi và chán nản với trang trí nhiều chi tiết màu mè hoa lá của phong cách Baroque và Rococo.

Họ dần có khuynh hướng tìm hiểu và yêu thích khái niệm ” Chân thật ” khai thác từ các nền văn hóa khác nhau.

Điều đó được thể hiện mạnh mẽ ở công trình khách sạn Sofitel Legend Metropole của chính phủ Liên Bang Đông Dương lúc bấy giờ ( L’Indochine Française ) .

Từ khi người Pháp bắt đầu thanh lập Liên bang Đông Dương, sau 40 năm cho đến lúc kết thức cuộc khai phá thuộc địa lần 2 ( 1887-1927), chính sách của hộ tập chung mạnh vào sứ Đông Dương phải là hình ảnh phản chiếu của mẫu quốc Pháp trên các nước thuộc địa.

Với những thành phố với đại lộ dài thẳng táp ( Đây là kiểu kiến trúc ô bàn cờ. HN-SG cùng một lối kiến trúc nè. Nên mình cảm nhận SG-HN rất giống nhau )

Những tòa nhà hành chính, điều hành quốc gia và cả những tòa nhà dân sinh đều được xây dựng trên nền tảng là kiến trúc phong cách Neo-Classic với những thức cột La Mã – Hy Lạp với mặt tiền được design một cách đầy học thuật bao xung quanh hành lang với những căn phòng bên trong với nhiều chỉ phào.

Mặc dù những tòa nhà kiểu này được xây dựng kiểu kiến trúc thuần chất Châu Âu là để giới chức thuộc địa phô trương cho cả thế giới thấy:

” Xứ thuộc địa này được vậy là do mẫu quốc Pháp ”

( Anh coi Ấn là viên ngọc quý trên vương miệng, thì Đông Dương là thuộc địa Pháp coi trọng nhất )

Tuy nghiên sau này họ nhận ra, kiểu nhà này nhàm chán và quá nhiều chi tiết nặng nề so với với đẹp tiền ẩn, chân thực và phóng khoáng kiến trúc bản địa. Một kiểu kiến trúc giành riêng cho vùng nhiệt đới.

Chính sách đồng hóa thuộc địa của Pháp được thực hiện từ những ngày đầu của liên bang Đông Dương dần bị bài xích vào đầu thế kỷ 20, dưới tác động của suy thoái kinh tế cũng như sự thiếu hiệu quả sau thời gian dài áp đặt lên thuộc địa tư tưởng về chính trị của Pháp. Giáo dục giống Pháp và ngôn ngữ Pháp là ngôn ngữ duy nhất độc tôn.

Một trường phái những thành viên khác trong chính phủ khuynh hướng nhân văn hơn – tôn trọng sự khác biệt văn hóa cũng như tăng cường phúc lợi xã hội và trợ cấp phát triển văn hóa Thuộc địa

Trích dẫn từ quyển: Politics of Design in French Colonial Urbanism” của Giáo sư Gwendolyn Wright – Đại học Columbia về 2 tác giả đương thời đã luôn đề cao giá trị của sự “Liên hiệp và liên kết ” như sau :

  • Louis Vignon (1919) – nước Pháp luôn mong muốn hợp tác nhiều hơn và hiệu quả hơn với những cư dân bản xứ thuộc địa thông qua những chính sách rộng lượng của liên bang và sự liên kết hợp tác đó luôn là sự đảm bảo vững chắc cho sự phát triển ngày càng vững mạnh cho sự đoàn kết dân tộc giữa mẫu quốc Pháp và thuộc địa .
  • Jules Harmonds – quyển Dominations et Colonisation (1910) – Sự liên hiệp có nghĩa là luôn luôn thấu hiểu và tôn trọng 1 cách chân thành thói sống, phong tục và tôn giáo của cư dân bản địa “
Fb Img 1583278549277
Fb Img 1583278551478

Các bài viết khác về phong cách kiến trúc Đông dương

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Gọi ngay
Chat với chúng tôi qua Zalo
Facebook Messenger